728x90 AdSpace

Clip vui
Monday, December 7, 2015

Đôi bàn tay cha khiến cậu con trai nghẹn ngào thốt lên: “Cha! Con đã quên!”

Giờ đây chính vì bàn tay ấy mà ông chưa một lần được ẵm cháu trai trên tay vì sợ ánh mắt e dè của bà ngoại.

Ngày vợ anh sinh được một bé trai anh đón bố từ dưới quê lên thành phố. Nhận được điện thoại của anh, ông vui mừng, vội vàng chuẩn bị bao nhiêu là đồ ăn ngon mang lên cho con, cho cháu.

Khi mọi người quây quần bên cậu con trai mới sinh của anh, nhìn nó kháu khỉnh ai cũng muốn bế. Sau khi mọi người bên đằng vợ n hà anh lần lượt bế đứa trẻ xong, cha anh lúc này nhìn đứa cháu trai bụ bẫm đáng yêu nói: “Cục cưng của ông, ra đây ông bế tí nào!”

 Cha! Xin lỗi cha, con đã quên…

Bà ngoại đứa trẻ là một người rất khó tính vừa trao thằng bé cho cha anh, bỗng nhiên bàn tay bà khựng lại và nhăn mặt nói:

“Trời ơi! Tay ông làm sao thế này? Tay ông như thế thì hỏng hết da của thằng bé mất…”.

“Ờ…ờ, để tôi…đi rửa!”. Ông ấp a ấp úng rồi đi sau nhà rửa tay.

Thấy cha đứng cặm cụi rửa tay, khó nhọc, anh tiến lại gần: “Cha, để con rửa cho cha!”.

“Thôi đi ông tướng, hồi bé cha rửa tay rửa chân cho mày, giờ học đòi à, nhưng chưa đến lúc đâu….”.

Thì ra lúc sáng cha anh phơi mớ than củi mang từ quê lên để cho vợ anh nằm hong, khỏi nhức mỏi đau lưng sau này. Nhưng có lẽ cha anh đã lẩm cẩm nên chẳng còn nhớ mà rửa tay. Hơn nữa, bàn tay cha còn chai sần, những lớp da bị tróc mẻ, nham nhỡ đỏ lử là hậu quả của những năm tháng ngày trẻ ông đi xây kiếm tiền nuôi con trai ăn học. Giờ đây chính vì bàn tay ấy mà ông chưa một lần được ẵm cháu trai trên tay vì sợ ánh mắt e dè của bà ngoại.

Từ ngày con trai anh được sinh ra tuy trong nhà lúc nào cũng có bà ngoại, và các gì ở bên nhưng những chuyện giặt tã, phơi đồ hay nấu cơm đều do một mình cha anh lo. Một lần khi đang đi công tác anh nhận được cuộc gọi từ vợ báo cha anh đang nằm viện vì bị ngã khi đang phơi tã cho cháu.  Anh chạy vội về nhà lấy một số thứ cần thiết để mang vào viện, vô tình  anh đọc được cuốn nhật ký của cha, cha viết:

“Ngày …tháng …năm…

Mình à, từ ngày mình đi, tôi lúc nào cũng nhớ đến mình, nhưng vì sinh mạng bé nhỏ này tôi sẽ cố gắng…

Mình hãy yên lòng, tôi sẽ nuôi con của chúng ta thật khỏe mạnh, tôi sẽ sống cho cả hai cuộc đời, tôi sẽ làm được những gì tôi đã hứa với mình…”

……………………….

“ Vậy là cháu trai của chúng ta đã chào đời. Nhìn thằng bé kháu khỉnh ai cũng muốn thương. Nhớ ngày tháng năm xưa khi mình bỏ lại hai cha con tôi ra đi, một mình nuôi con trai, một mình bế nó trên tay, vậy mà giờ tóc đã bạc trắng.

Con trai à, cháu trai của ông à, già này yêu hai cu lắm… Nhìn cháu tôi chỉ muốn ôm thằng bé vào lòng nhưng sợ bàn tay thô ráp này sẽ làm hỏng da của cháu mất, nên tôi đành thôi, chỉ dám nhìn thằng bé nhoẻn miệng cười. Bàn tay chết tiệt này sao lại giở chứng đúng lúc thế…”.

Đọc đến đây mắt anh ướt nhòe đi, không đọc tiếp được nữa. Gấp cuốn sổ lại anh chạy ngay vào bệnh viện với cha. Thấy cha nằm trên giường bệnh, mắt anh rơm rớm nhưng vẫn kiềm chế.

Xem thêm: Hai chữ “đệ huynh” xé lòng của người anh trai đần độn

Vừa nhìn thấy anh cha nói:

“Chẳng phải con đang đi công tác xa nhà sao? Cha có sao đâu, nhìn xem cái chân này của cha vẫn còn tốt lắm, cha vẫn còn muốn cõng cu cậu nhà con đi chơi nữa”.

Lúc này mặc kệ ai nhìn, ai nói gì anh ôm lấy cha, nói trong tiếng nấc nghẹn ngào: “Cha!, xin lỗi cha, con đã quên…”. Bệnh viện vốn dĩ ồn ào nhưng sao khoảnh khắc ấy anh lại nghe yêu thương đập đầy nơi con tim…

(Theo Một Thế Giới)
  • Blogger Comments
  • Facebook Comments

0 nhận xét:

Post a Comment

Item Reviewed: Đôi bàn tay cha khiến cậu con trai nghẹn ngào thốt lên: “Cha! Con đã quên!” Rating: 5 Reviewed By: Unknown